Một chút suy tư…

Một chút suy tư…

Yêu em!

Anh đã lẫn lộn giữa tình bạn và tình yêu, cái ngày mà anh xa em anh chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày mình lại hối hận đến thế, vì sao ngày xưa anh không nắm lấy đôi bàn tay em, giữ nó lại cho riêng mình. Đã có những lúc anh nghĩ rằng hai chúng ta một ngày rồi sẽ trở thành một đôi tình nhân.

Anh và em đã từng có một tình bạn bền chặt và thắm thiết, đến mức anh cứ nghĩ là chúng ta rồi sẽ mãi như thế. Nhưng có một người đã thay đổi người đó là anh. Không biết tự bao giờ anh cứ nhớ mãi cô bạn thân giờ ra chơi cứ hai qua lớp gặp anh tâm sự vu vơ về việc học tập, về mấy đứa bạn cũ, về những kỉ niệm khi hai đứa vẫn còn ở chung dãy trọ. Nhưng có một chuyện mà anh chưa bao giờ hỏi em, em và nó sao lại chia tay vậy? Anh biết lúc đó anh chỉ là một người thay thế, một người mà khi không còn ai đủ tin tưởng để em có thể chúc hết nỗi lòng của mình thì em mới tìm đến anh, nhưng với anh đó đã là một điều hạnh phúc. Rồi cứ thế từng ngày trôi qua, anh lại ngày một nhớ nhung về cô gái ấy hàng ngày, hàng giờ đến nỗi không muốn làm gì. Giờ em đã không còn bên cạnh anh nữa rồi, anh sẽ nhớ mãi về cô gái nhỏ nhắn, hay qua lớp anh mượn xe đi chợ, cô gái mà mỗi khi có đồ gì mới hay vừa cắt tóc điều chạy đến bên anh hỏi xem như thế có đẹp hay không. Một cô gái yếu đuối khi vừa chia tay bạn trai nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt mọi người.

Tự bao giờ?

Không biết là anh yêu em từ lúc nào, chỉ biết rằng mỗi khi hết giờ học là anh như muốn chạy đến bên em ngay lặp tức, anh vẫn thường ghé qua trọ ngồi nhìn em làm chuyện nhà sau mỗi buổi nghĩ trưa, ngày đó lũ bạn nó cứ hỏi anh:

-Ê, tao không biết là cái trọ ấy có cái gì mà mày cứ vô hoài vậy hả mậy?

Lúc ấy anh chỉ ngồi tủm tỉm cười vì không biết phải trả lời thế nào, anh đâu biết được rằng mình đã yêu người tự bao giờ ?!

Rồi ngày học cuối cùng của thời cấp ba cũng đến, rồi chúng ta xa nhau từ lúc đó, anh biết nói gì hơn, em thì đi làm anh cũng vậy mỗi đứa một nơi và từ đó đến nay anh vẫn chưa có ai bên cạnh. Hôm trước vào xem Facebook thì thấy em chụp hình với một người nào đó rất thân mật, ừ thì chắc đó là bạn trai của em, anh đâu có quyền gì đâu mà cấm cản. Đã hai năm rồi có lẽ em chờ đợi anh như vậy là quá đủ, thôi hạnh phúc nhé em.

Một chút suy tư sau một ngày làm việc mệt mỏi, nhớ em nhưng thôi !

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *