Gửi người con gái tôi gặp trong quán nét

Gửi người con gái tôi gặp trong quán nét

Trong cuộc sống này quả thật có những chuyện không thể nào mà lý giải được, có những cuộc gặp gỡ rồi ly biệt nhau trong chốc lác thôi nhưng để lại trong mỗi chúng ta những nỗi nhớ những hoài niệm khó có thể nào nói ra hay kể cho ai đó biết được! Tôi cũng có một câu chuyện về một cô gái mà tôi vô tình gặp trong quán nét và có những phút giây tưởng chừng như chúng tôi đã là gì đó của nhau, hôm nay tôi sẽ kẻ cho các bạn nghe câu chuyện xàm xàm của tôi và cô ấy!

Tôi đã biết cô ấy từ lâu rồi, chúng tôi học chung một khối nhưng khác lớp. Cô ấy là một hotgirl trong trường còn tôi chỉ là một đứa học sinh thường thường bặc trung trong cái ngôi trường xa xôi hẻo lánh ở cái huyện nghèo U Minh Thượng này! Hàng ngày tôi vẫn cố gắng đến lớp trước 6h15 để đứng nhìn cô gái ấy từ trên tầng hai của dãy phòng cuối của trường, tôi chỉ lẳng lặng nhìn cô ấy hàng ngày như vậy và nó cứ lặp đi, lặp lại suốt hơn 3 tháng trời mà tôi chưa tìm được cách bắt chuyện, hay làm quen gì. Giờ nhớ lại vẫn thấy ngu thật là ngu! Cô ấy thì luôn có hàng tá vệ tinh xung quanh, là tâm điểm của mọi cuộc vui còn tôi thì lại không có điểm nhấn gì hết, thế là lại tự ti với thiên hạ với đời nên chẳng dám làm quen em!

Rồi lại thêm ba tháng sau! Trong một lần đi chơi nét như mọi khi, tôi ngồi vào máy số 8 quên thuộc của mình hàng ngày định ngồi đọc báo lá cải một chút chơi rồi về. Ngồi được tầm khoảng 20 phút thì thấy mất vệ sinh quá nên đành phải vào tolet giải quyết! Khi đi ra thì wow như điều kì diệu tôi thấy em ngồi ngay cái mấy số 7, thật là vi diệu cho tôi vì đây là lần đầu tiên tôi được tiếp cận em gần đến như vậy! Thế là vào ngồi ngay trong niềm hạnh phúc trào dâng hôm nay cuối cùng cũng làm quen được em rồi! Nhưng bằng cách nào đây? Ngồi nghĩ một lác đang định giả bộ làm rớt cây viết rồi giả vờ nhờ em nhặt hộ thì thấy em post lên Facebook dòng trạng thái: ‘’ai cũng tưởng mình có người yêu rồi nên đành ra ế tới giờ nè, người mình thích sau lại dửng dưng với mình cơ chứ huhu’’! Em thích ai? Tôi nghĩ thầm trong bụng, nhưng thôi like cho em ấy một cái trước đã! Và ngay lập tức em chém lại tôi về cái hình hồi sáng tôi mới chụp:

-Ai mà đẹp trai quá vậy?

Tôi ngồi cười tủm tỉm rồi Comment đáp lại:

-Biết rồi còn hỏi?

Và hai đứa ngồi Comment đủ cái thứ chủ đề trên trời dưới đất, hai đứa ngồi gần nhau mà không nói chuyện chỉ nhấn tin qua Facebook, bây giờ ngồi nhớ lại tôi vẫn thấy xàm xàm sao á như câu chuyện của tôi và em vậy đó! Chúng tôi chỉ nhắn tin qua lại hàng tháng trời sau đó mà chưa hề có một cuộc gặp mặt hay nói chuyện ngoài đời. Có lẽ là do duyên số hay là tại hai đứa chúng tôi không biết làm cách nào để giữ lấy đôi bàn tay của nhau.

Kết thúc năm học năm đó em chuyển trường lên tận đâu trên Đắk Lắc, tôi thì cũng biết rằng cảm giác nhớ nhung của tôi chỉ là cảm xúc thoáng qua nhưng mà. Có cái gì đó gọi là…tiếc nuối!

Gửi em những cảm xúc lúc đó vào trong gió, vào trong những kỷ niệm của tuổi học trò!

Tác giả: Bùi Công Luận! Độc quyền nhé cấm sao chép dưới mọi hình thức, tự truyện cá nhân thôi mà sao chép có được gì đâu!

 

11 thoughts on “Gửi người con gái tôi gặp trong quán nét

    1. Hi cảm ơn bác quá khen! Còn về theme thì giống nhau là bình thường mà Bác cái nào đẹp thì mình tiếp thu 😀

  1. Ôi. Hình như cái thời trẻ trâu ai cũng thế. Khi nó qua rổi thì lại tự trách mình sao mà hồi đó ngu thế. Rồi sau này lại thấy đó mới là hạnh phúc của thời niên thiếu. Ai cũng trải qua một ký ức đẹp đẽ ngư vậy, chỉ khác nhau chi tiết thôi. Nếu hồi đó mà mình mạnh dạn một chút thì mọi chuyện cõ lẽ đã khác rồi. Nhưng như vậy mới là cuộc đời chớ.
    Không biết ông đã đọc qua quyển Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi của Cửu Bả Đao chưa? Nếu chưa thì ông đọc qua đi nhé, nó cũng giống tâm trạng lắm đó. Sẵn tiện tui ở Cà Mau đây, cũng cách U Minh Thượng có mấy chục cây thôi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *