Bán hàng rong: đâu mới là giải pháp triệt để?

Bán hàng rong: đâu mới là giải pháp triệt để?

Xin chào các bạn, bán hàng rong từ bao đời nay đã là một thói quen, một phần không thể thiếu trong cuộc sống của người dân Việt Nam kể từ thời xa xưa!

Mặc dù việc bán hàng rong, lấn chiếm lòng lề đường bị cấm tuy nhiên khi ra đường việc nhìn thấy một gánh hàng rong và mua hàng đã trở thành một thói quen khó bỏ của cả người bán cũng như kẻ mua, nó đã ăn sâu vào máu rồi!

Hàng rong đáp ứng được nhu cầu mua hàng rẻ của phần lớn dân lao động, bạn có thể thấy con đường dọc theo khu công nghiệp, trường học hay các địa điểm đông dân lao động nghèo là thiên đường của các gánh hàng rong! Đặc biệt nhất là tại TP.HCM.

Hôm nay sau giờ tan tầm trên đường đi về xóm trọ tôi thấy có một điều lạ: khu chợ trời thường ngày lấn chiếm lòng lề đường nay đã bị dẹp, làm cho tôi không phải vất vả vượt qua làn xe bị kẹt để về nhà nữa!

Ngồi ăn cơm bên quán ăn quen thuộc, tôi chợt giật mình khi một đám đông thanh niên nhào tới bắt lấy anh bán dưa hấu đang đậu xe ngoài đường tôi vẫn hay mua dưa của anh về ăn hàng ngày, làm náo loạn cả một khu phố! À thì ra là công an mặc thường phục đi dẹp hàng rong lấn chiếm lề đường!

ban hang rong Bán hàng rong: đâu mới là giải pháp triệt để?

Về pháp luật, lòng lề đường, vỉa hè được sử dụng cho mục đích giao thông, không một cá nhân, tổ chức nào được tự ý lấn chiếm để sử dụng cho mục đích cá nhân. Hàng rong cũng không ngoại lệ, việc này đã được ghi rõ trong Điều 35, khoản 2, điểm a Luật giao thông đường bộ năm 2008.
“Không được thực hiện các hành vi sau đây: Họp chợ, mua, bán hàng hóa trên đường bộ”. Phương tiện, tang vật của người bán hàng rong là chiếc xe đẩy tay, từ cái xô, cái nồi, bàn, ghế cho đến những thứ nhỏ nhất có thể là gói bánh, trái cây… đều có thể bị tạm giữ hoặc tịch thu (Điều 26, Luật xử lý vi phạm hành chính đã ghi rõ).
Về thẩm quyền xử lý, lực lượng trật tự đô thị được UBND thành phố, quận thành lập dưới sự chỉ đạo của họ để kiểm tra, xử lý vấn đề buôn bán, lấn chiếm lòng, lề đường và các nhiệm vụ khác. Chính vì vậy, công việc của họ là hoàn toàn hợp pháp và được pháp luật bảo hộ.

Tôi cũng đồng tình việc dọn dẹp bớt đi khu chợ trời này, vì đã lâu rồi tôi mới thấy con đường về nhà của mình trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết, không còn kẹt xe, chen lấn như mọi ngày nữa!

Cuộc sống cũng có mảng tối, mảng sáng, con người luôn hướng tới cái thiện, cái đẹp, thậm chí phớt lờ mảng tối để nhìn nơi có ánh sáng. Thế nhưng, mảng tối vẫn tồn tại khách quan và không bao giờ biến mất theo lối tư duy “không biết không có tội”. Chính những gánh hàng rong là nhân tố tạo điều kiện cho việc cạnh tranh không công bằng về giá cả thực phẩm, chế biến đối với các quán ăn, nhà hàng.

Nguyên nhân là các quán ăn, nhà hàng đều phải đóng thuế kinh doanh, chi phí mặt bằng, đào tạo an toàn vệ sinh thực phẩm, dụng cụ chế biến phải được rửa sạch sẽ, khô ráo và được kiểm tra thường xuyên.

Trong khi đó, những gánh hàng rong thì không phải chịu những chi phí trên. Tô chén, đũa, muỗng sau khi khách dùng xong chỉ được tráng qua bằng một xô nước nhỏ rồi lau khô bằng chiếc giẻ cáu bẩn. Bán nơi này xong, họ lại di chuyển tới nơi khác và cái vòng quay ấy lại tiếp diễn.

Khi khách hàng bị ngộ độc thực phẩm như tiêu chảy, ói mửa thì câu trả lời mà các bạn thường gặp phải nếu như tình cờ gặp lại người bán rong trên là: “Người ta ăn có bị gì đâu? Chắc tại anh (chị) bụng yếu nên mới vậy”. Cuối cùng trách nhiệm thuộc về ai? Tất cả đều được đổ thừa do chính quyền quản lý yếu kém.

Đó là về ký còn về tình thì: người bán hàng rong đa phần là người nghèo, chỉ có một số ít là người bản xứ, còn lại phần lớn là dân nhập cư. Vì miếng cơm manh áo, họ phải mang vác, nặng gánh, thậm chí phải vay nóng để lấy vốn buôn bán. Họ sẵn sàng đánh nhau để tranh giành chỗ bán, nơi có đông người qua lại.

Một số ít người không đủ sức tranh giành thì phải đi thuê hoặc mua lại phần lề đường mà người bán trước để lại với giá không tưởng hoặc phải gánh, đẩy hàng rong trên khắp các nẻo đường. Chính vì cuộc sống mưu sinh quá vất vả nên họ bị xếp vào tầng lớp bần cùng, nghèo khổ của xã hội.

Ai cũng biết TP. HCM là nơi tập trung kinh tế, văn hóa, dịch vụ hàng hóa thuộc bậc nhất của cả nước. Người nghèo cũng nghĩ vậy, họ di dân vào thành phố, thuê nhà trong những phòng trọ rẻ tiền, chật chội, nóng nực để buôn bán.

Họ phải nấu nướng trong điều kiện không đảm bảo vệ sinh, thậm chí có thể gây hỏa hoạn giữa khu ổ chuột. Họ thà sống trong cực khổ, kiếm cái ăn hàng ngày với mong ước đổi đời còn hơn quay lại quê hương để mãi sống trong kiếp nghèo.

Họ bị xua đuổi bởi những người bán hàng khác, bị đô thị tạm giữ hàng hoá để phạt hay tịch thu tang vật là chiếc xe đẩy, đôi quang gánh hay cái nồi, lò nướng… khi lấn chiếm lòng, lề đường và xả rác, đổ nước thải gây mất vệ sinh. Cuộc sống của họ đã nghèo lại càng khổ hơn trong sự khó khăn chung của nền kinh tế.

Chính vì vậy ngày hôm nay khi mà lực lượng chức năng dọn được con đường mà người dân lấy làm nơi kinh doanh, buôn bán… Người đi đường sẽ rất hoan nghênh hành động ấy. Nhưng ở một nơi nào đó những người dân nghèo sống lay lắt qua ngày lại đang suy tư không biết ngày mai sẽ như thế nào, khi mà đằng sau cái gánh hàng là cuộc sống của cả một gia đình!

Hôm nay không bán một ngày thôi mà, ngày mai lại đi nữa thôi! Khi nào có trật tự thì…chạy!

 

 

8 thoughts on “Bán hàng rong: đâu mới là giải pháp triệt để?

  1. “Định lấy điện thoại ra chụp mà thấy anh công an chỉ tay về phía mình nên thôi” – Cái này k cấm đâu, nhiều lúc đi đường cũng thấy chướng mắt cảnh mấy ông cậy quyền bắt nạt mấy bà bán hàng rong không hiểu biết gì

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *